Bảng điều khiển của điều hành viên ]

Nhà văn dũng cảm Nhật Tiến

Những bài viết bảo vệ Chính Nghĩa Quốc Gia, Lằn Ranh Quốc Cộng

Nhà văn dũng cảm Nhật Tiến

Gửi bàigửi bởi kimau vào ngày Thứ 4 Tháng 12 28, 2016 4:56 am

Nhà văn dũng cảm Nhật Tiến


Hình ảnh



Trung Tâm William Joiner Ăn Phân Rockerfeller bốc ông Nhật Tiến là “Nhà Văn dũng cảm đứng đầu gió..” Không biết ông Nhật Tiến có thấy ngượng chút nào vì hai tiếng “dũng cảm” đó không? Khi ông sống trong nước, từ năm 1975 đến năm 1980, theo lời ông kể trong hồi ký của ông đăng trên tờ báo Khai Phóng ở Hoa Kỳ năm 1982, ông đã không có một xu dũng cảm nào, ông đã sợ hãi quá đỗi. Năm năm sống trong lòng Sài Gòn đau thương, quằn quại, rên siết.., không những ông không viết được một cái truyện ngắn cò ke lục chốt nào, ông còn không dám giữ cả quyển vở ông ghi chép những chuyện tang thương ngẫu lục xẩy ra quanh ông. Trong năm năm ấy ông cẩn thận giữ mồm, giữ miệng, ông không ngồi cả buổi ở những quán cà phê vỉa hè chờ bọn văn nghệ sĩ Ngụy đến góp tiếng chửi cộng sản cho đỡ căm phẫn, ông không nghe, không loan những tin đồn quân phục quốc sắp trở về lấy lại thủ đô, ông không tiên đoán chuyện bọn Bắc Cộng sẽ chạy vắt giò lên cổ về Bắc không kịp, ông không làm gì, ông không nói gì để bọn Bắc Cộng bắt ông đi tù, ngày ngày ông tích cực đi “sinh hoạt” ở nhà văn hóa quận, ông dạy những em thiếu nhi khăn quàng đỏ cháu ngoan Bác Hồ cái trò xếp giấy thành hình con chim, bông hoa – tên tiếng Nhật của cái trò xếp giấy ấy là Origami. Ngồi với bọn cộng sản ông thành khẩn cám ơn Bác và Đảng đã cho ông được sáng mắt, sáng lòng, ông sống mềm nhũn như thế cho đến ngày ông có dịp lẻn bước xuống tàu vượt biển.
Trong khi ông Nhật Tiến sống nem nép, nơm nớp như thế thì có những người Sài Gòn họp lại để chống bọn cộng sản cướp nước. Nhiều lắm, ngay từ những ngày đầu tháng Năm 1975, tôi chỉ kể ở đây mấy người tôi biết rõ. Như Tú Kếu Trần Đức Uyển. Ở trong ban lãnh đạo một tổ chức chống Cộng, Tú Kếu bị bọn Cộng bắt rất sớm. Trong lúc ông Nhật Tiến, ông “nhà văn, nhà tư tưởng sâu sắc đáng kính, nhân vật dũng cảm đứng đầu gió” của Trung Tâm William Joiner không dám giữ quyển vở ông “ghi gói” những dữ kiện, có những người như Doãn Quốc Sĩ, Dương Hùng Cường, Duy Trác, Trần Ngọc Tư, Lý Thụy Ý… viết những bài, những bản nhạc, chụp những bức ảnh mô tả, ghi lại cuộc sống cực khổ của nhân dân gửi ra nước ngoài; có những người như các Tu sĩ Phật Giáo Trí Siêu Lê Mạnh Thát, Tuệ Sĩ Phạm Văn Thương, Ni cô Thích Trí Hải, như Luật sư Phạm Quang Cảnh, Giáo sư Nguyễn Quốc Sủng, Kỹ sư Lê Công Minh tổ chức anh em thành đoàn thể, viết tuyên ngôn không sống chung với cộng sản, mua súng, lập chiến khu. Những người ấy, những người như Tú Kếu, Doãn Quốc Sĩ, Dương Hùng Cường, Duy Trác, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Lý Thụy Ý, Tuệ Sĩ, Trí Siêu Lê Mạnh Thát, Phạm Quang Cảnh, Nguyễn Quốc Sủng, Lê Công Minh về tri thức, thông minh không kém ông Nhật Tiến mà về sự ngu xuẩn cũng không hơn ông Nhật Tiến; các ông ấy tất nhiên biết việc mấy ông làm là nguy hiểm, không phải nguy hiểm suông, không phải nguy hiểm vài ba năm ngồi rù gãi háng phây phây ăn ngủ chờ ngày ra tù, vênh váo về đời làm chính khách quốc gia mà là nguy hiểm đến tính mạng, nguy hiểm tử hình, nguy hiểm án tù chung thân, án tù hai mươi năm, nguy hiểm bị chết thảm trong ngục tù. Hơn ai hết mấy ông ấy biết sống trong gông cùm cộng sản mà chống nó là nó giết. Trong số mấy ông trên đây chỉ có hai Tu sĩ Tuệ Sĩ, Trí Siêu không có vợ con, còn thì ông nào cũng đùm đề thê nhi một đống. Nhưng mấy ông ấy vẫn quên vợ con, vẫn liều thân, liều mạng sống chống Cộng sản. Mấy ông ấy không chịu làm thứ người không có xương sống, mấy ông ấy không chịu cúi đầu, khom lưng, uốn gối làm Cỏ Đuôi Chó!
Chỉ vì là người, người có xương sống, vì không chịu làm Cỏ Đuôi Chó, các vị tôi vừa kể trên đây đã bị bọn Công An VC Thành Hồ bắt, bỏ tù, xử tử thẳng tay: Hiếu Chân Nguyễn Hoạt chết trong đêm khuya ở nhà tù Chí Hòa, Dương Hùng Cường chết trong đêm lạnh trong xà-lim nhà tù Số 4 Phan Đăng Lưu, Luật sư Phạm Quang Cảnh bị chúng bắn chết năm 1985, Giáo sư Nguyễn Quốc Sủng 82 tuổi, tù chung thân, chết năm 1996 ở Trại Tù Khổ Sai Z 30 A, Xuân Lộc, Đồng Nai, Kỹ Sư Lê Công Minh bị án tù khổ sai chung thân, Trí Siêu Lê Mạnh Thát, Tuệ Sĩ Phạm Văn Thương bị tử hình rồi xuống án tù 20 năm, Ni cô Trí Hải tù 4 năm, Doãn Quốc Sĩ tù 9 năm, Lý Thụy Ý tù 6 năm, Duy Trác, Trần Ngọc Tự tù 4 năm.
Kể ra trong thời loạn, mình là phó thường dân, gặp bọn ác ôn hung hãn khát máu chúng nắm quyền, chúng giết người không gớm tay, chúng là bọn “không có tâm địa con người” như ông nhà văn Nhật Tiến nói, mình có làm Cỏ Đuôi Chó cũng chẳng có gì đáng xấu hổ lắm. Nhưng khi mình sống an ninh, mình được pháp luật USA bảo vệ, bọn ác ôn Quỉ Đỏ không làm hại được mình, không sờ được vào cái lông chân của mình, mình cũng tự nguyện cong lưng làm Cỏ Đuôi Chó thì… hèn hết nước nói!
Cứ chê Cỏ Đuôi Chó hèn, kể ra Cỏ Đuôi Chó cũng không hèn bằng Người Đuôi Chó. Cỏ Đuôi Chó gặp gió lớn nó rạp mình xuống, nhưng khi hết gió nó lại đứng thẳng lên. Người Đuôi Chó thì một khi đã cong lưng là không còn bao giờ đứng thẳng lại. Tệ hơn nữa là khi không bị bạo lực đe dọa Người Đuôi Chó cũng vẫn cứ cong lưng!
Trong “Nếu đi hết biển“, ông Nhà văn Nhật Tiến nói: ” …Cái cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại vốn đã từng có nhiều năm chất ngất hận thù đến độ không chấp nhận một sự suy tư nào khác hơn là sự suy tư đã đông đá trong đầu óc của họ”. Ở quê hương thì bị bọn cộng sản chửi là bọn “đầu có sạn, không cải tạo được”, vào tù ra tội, sống dở chết dở hai mươi mùa mít chín, nếm đủ trăm cay, ngàn đắng, bánh xe lãng tử khấp khểnh, rệu rã, muộn màng ra đi trong vòng trầy trật sang được nước Mỹ thì lại bị ông Nhà văn chửi là bọn “đầu đông đá”. Đau thật, thân phận thằng bại trận mới nhục nhã cay cực làm sao!
Nhưng kính thưa ông Nhà văn: chúng tôi hận thù cái xấu, cái ác, hận thù bọn người làm cho chúng tôi và đồng bào chúng tôi đau khổ, hận thù bọn giết đồng bào của chúng tôi, là chúng tôi tồi tàn, chúng tôi sai quấy, chúng tôi đáng khinh hay sao, thưa ông? Không cần nói nguyên nhân làm cho những người Việt ở Mỹ hận thù bọn Bắc Cộng ngút trời, việc qua bao nhiêu năm tháng, người Việt ở Mỹ vẫn không nguôi thù hận bọn Bắc Cộng ác ôn là chuyện bậy bạ, chuyện cà chớn hay sao, thưa ông? Chúng tôi thủy chung như nhất, trước sau một lòng, chúng tôi không thay lòng, đổi dạ, không phản phúc lá mặt, lá trái là chúng tôi tồi tàn, chúng tôi đểu cáng hay sao, thưa ông? Thay đổi lập tràng soành soạch như ông, sớm đánh, tối đầu, nay chửi, mai khen như ông mới là tốt hay sao, thưa ông? Xin ông cho biết giữa cái đầu “đông đá” và cái đầu “chẩy re”, cái đầu nào đáng ghê tởm, cái đầu nào xài được, cái đầu nào sạch, cái đầu nào bẩn? Cũng xin ông cho biết cái đầu của ông thuộc loại đầu nào? “Đông đá” hay “chẩy re?” Xin lỗi ông, tôi vừa hỏi ông một câu ngu ngốc. Ông khinh bỉ những cái đầu “đông đá” thì đầu ông tất nhiên phải là đầu “chẩy re.”
Lời nói bay đi, chữ viết để lại! “Nhà tư tưởng sâu sắc” của Trung Tâm William Joiner chắc dư biết câu ấy. Chỉ có bọn cộng sản mới chuyên nhổ rồi liếm, liếm rồi nhổ. Bắt chước chúng nó nhổ liếm làm gì? Đã thấy chúng nó không có tâm địa con người, đã viết sống với chúng nó người ta trở thành hèn hạ, nay lại mặt trơ, trán bóng rù rì tò tí với chúng nó, bộ không có chút liêm sỉ nào hay sao? Người có chút liêm sỉ nhỏ bằng đầu que tăm xỉa răng cũng không trâng tráo thô bỉ như thế. “Đó là sự trung thực tối thiểu cần có ở người cầm bút!” Trung thực phải có liêm sỉ. Không thể có trung thực mà không có liêm sỉ. Dầu gì cũng có thời là công dân Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, từng được Quốc Gia và nhân dân ưu đãi, từng nhiều năm được có người chết cho mình và vợ con mình sống, đã không biết ơn thì thôi, sao lại thở ra những lời vô ơn, táng tận lương tâm đến thế!
Bèn có thơ rằng:
Nói lời thì giữ lấy lời
Đừng như thằng Cộng chửi rồi lại khen.
Nói lời thì giữ lấy lời
Đừng như thằng Cộng khen rồi lại chê.
Và câu Tập Kiều:
Còn tờ Khai Phóng ở tay
Rõ ràng mặt ấy, mặt này chứ ai!

Bui Xuan Canh, on October 11, 2008 at 8:39 pm said:
Toi la mot doc gia cua nha van Nhat Tien. Nhung nam xanh xua, toi tung doc Them Hoang, Chim Hot Trong Long, Mo Hoi Cua Da…cua ong Nhat Tien, va toi thay ong Nhat Tien la nha van co tai.Tiec thay, ong co tai ma khong co lay mot ly duc hanh, mot chut liem si cua ke thuong dan. Cong Tu Ha Dong cua chung ta da tung vung guom ben chat dau bao nhieu dua phan phuc, chon chung xuong bun den. Lan nay ong lai vung guom len, vac mat mot thang an chao da bat, day no ve cho^ ddung tho^’i tha cua no. Toi yeu Cong Tu Ha Dong khong biet bao nhieu ! Toi cung kinh phuc ong khong kem. Ong da viet ho, noi thay cho tat ca nguoi ti nan chung ta. Khong co Cong Tu, bon phan phuc, bon an chao da bat se mot minh mot cho+., boc thom nhau, khen nhau va het thay chung no se tuong chung no la ” nha sau sac, nha dang kinh …” Nho co Cong Tu cho chung biet chung chi la nha tho^?, nha` ddie^’m, nha` chua pha^n, bon cho^`n lu`i.
Vung but len ! Cong Tu Ha Dong. Ong chi con duoc do 10 nam de danh dep, quet sach lu chon cao nay thoi.
Chung toi xin cam roi,cam gay^. theo sau duoi ngua Cong Tu. Cam on ong va thuong ong rat nhieu. BXC

Nga, on September 9, 2009 at 4:39 pm said:
Rat thich doc cac bai “VACH MAT CHI TEN ” nhung ke: ” HEN HET NUOC NOI” cua ong .
Reply
Nga, on September 9, 2009 at 4:48 pm said:
Nhat Tien la mot “Dinh Cao Hen Het Nuoc Noi .”
Reply
Phan van Duong, on January 7, 2014 at 12:00 am said:
Riêng đối với tôi thì Nhật Tiến là một người thầy, nhà văn đáng kính.
Reply
Tbui, on September 9, 2009 at 6:09 pm said:
Lâu lâu đọc lại bài viết của CTHĐ , tôi thấy càng đọc càng thấm thiá , càng phải cám ơn những bài viết cuả ông .
CTHĐ gọi ông nhà văn này có cái đầu chảy re , làm tôi liên tưởng tới ăn phải poison food , bị té re , mắc cười quá .
Reply
duyen146, on June 11, 2010 at 2:28 pm said:
Cám ơn một bài viết đầy nộ khí như lằn đạn bắn thẳng vào mặt nghịch tặc. Hình như CTHD thỉnh thoảng cũng nhìn nhầm người, VD ông đã hết lời tung hê Lê Mạnh Thát lúc cùng khổ nạn ở Phan đăng Lưu với bản án tử hình giảm còn 20 niên và cũng quên Lê Mạnh Thát nằm trong đám Già Lam Gò Vấp với nhiều cây đại thụ có công to với cách mạng đã từng oanh liệt cờ xí rợp trời rước cách mạng vào thành để được đổi đời mà Thích Trí Quang là lãnh tụ sáng chói nhất! Tuy vậy CTHD có cái hay khi biết mình nhầm lẫn không im lặng như người khác mà mạnh mẽ lên tiếng chỉ trích những sai lầm của họ để cảnh tỉnh người khác. Về “đại văn hào” Nhật Tiến, khi tôi tốt nghiệp đai học vô học Hoàng Liên Sơn về vào cuối năm 84, tôi có mở lén đài VOA và được nghe lời vàng ngọc của Nhật Tiến trả lời phỏng vấn trên đài nầy với chất giọng đầy khó chịu sau cuộc trở về Sài Gòn không vinh quang của những ngày đầu mở cũi (chuồng nhốt thú). Những thậm từ đầy hằn học mạnh mẽ chỉ trích chế độ mới của một người vừa thoát hiểm. Vây mà mấy năm sau khi sang đây tôi nghe người bạn thân cho biết Nhật Tiến đã quay cờ, đang được dư luận chiếu cố! Không thể thế được! Tôi trả lời người bạn. Vậy mà…có thật! Khi có một vài kẻ đồng sàng đồng mộng xuất hiện thì Nhật Tiến là người tiên phong dương cao ngon cờ “chính nghĩa” mới, đấm vào mặt người tỵ nạn bằng cách trở về cố quốc quì gối xin được in sách! Từ “đầu đông đá” mà Nhật Tiến phát minh tặng bà con chống cộng thành từ phổ thông lại được cộng đồng tặng lại làm biệt hiệu cho Nhật Tiến: nhà văn Đầu đông đá! Có lẽ đối với loai trở cờ nầy, dùng ngôn ngữ của nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn để đặt tên là đúng nhất: bon nhổ ra liếm vào!


https://hoanghaithuy.wordpress.com/2008/01/16/n%E1%BA%BFu-di-h%E1%BA%BFt-bi%E1%BB%83n-ph%E1%BA%A7n-4/
Sửa lần cuối bởi kimau vào ngày Thứ 4 Tháng 12 28, 2016 4:56 am với 2 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
kimau
 
Bài viết: 2017
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 6 15, 2009 7:18 am

Quay về Lập Trường - Quan Điểm


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 0 khách